Hành trình Xuyên Việt 2024 – EP3 of 3

Chuẩn bị cho hành trình Trường Sơn Tây

Ngày 11: Thái Nguyên – Hà Nội – Hà Nam – Ninh Bình

Xuất phát từ sớm 6H để ghé HN chạy vòng Hồ Hoàn Kiếm nhưng lại bị chặn đường, trên đường ghé được quán bánh cuốn chả ngon quá, trước khi tới Ninh Bình đi ngang Hà Nam làm được ly coffee đen không đường mặc dù của Highlands nhưng phần nào đỡ thèm coffee gần 4 ngày liền không cách nào kiếm được coffee vệ sinh, tranh thủ đọc sách cho có thêm chữ trong não, nạp đủ dopamin và endophin lên đường đi xuống Ninh Bình.

Theo lịch trình mình sẽ ghé Phố cổ, Di sản Tràng An, Thành cổ Hoa Lư, Hang Múa và chùa Bái Đính. Tuy nhiên chỉ có thể đi vào phố cổ, còn lại chỉ chạy ngang và bỏ qua vì khách du lịch quá đông, bãi xe xa và đông nên việc chen xe với đồ vào thì quá cồng kềnh và không có ai bảo đảm đồ trên xe được, đến Bái Đính cũng tương tự sau khi vào tới hỏi chú bảo vệ mới biết là phải gửi xe cách 100m và có xe trung chuyển chạy lên chùa, các địa điểm khác sau khi hỏi phải bước bậc lên nên với hiện trạng chân đau sẽ không phù hợp cho nên cũng bỏ qua việc tham quan. Đặc biệt hơn là các bạn Tây rất chịu khó cầm xe đạl đầm đạp đươi trời nắng để đi quanh khu Tràng An, rất khâm phục tinh thần và luôn cười khi mình chạy ngang chào họ. Sau một hồi bỏ điểm nên chỉ còn cách trải nghiệm con đường cây bồ đề (nếu đúng vào đợt hè sẽ đẹp hơn), hiện tại Ninh Bình khá nóng, điểm thú vị nhất là quán ăn Ninh Bình họ có nghỉ trưa (13-15,17h) :’)

Chạy vô chỗ homestay thì được chậu hoa giấy đẹp quá, kiến trúc khu homestay theo kiểu xưa chia theo gian nhà, nếu so mặt bằng chung thì chiếc homestay này ổn nhất trong các homestay đã ghé từ HG đổ xuống. Thú vị hơn là cạnh bên có cặp gia đình người Đức đi du lịch sang VN và đang chịu cái nóng gắt nên họ phải hỏi việc kiếm hồ bơi để tránh nóng, nói chuyện một hồi (thật ra các bạn này nói tiếng anh tốt rất dễ nghe), mình chỉ bạn nên thuê xe máy chạy vô phố đi tham quan sẽ tốt hơn. Còn mình tối đi ăn vài món đặc sản Ninh Bình xong mai tiến gần hơn cho cung đường KM 0 Trường sơn Tây đến ngã ba khe Sanh.

Ngày 12: Ninh Bình – Quảng Bình (Phong Nha- Kẻ Bàng)

Buổi sáng ở Ninh Bình sương khá nhiều, mình cứ nghĩ chạy xuống tầm 5KM sẽ đỡ hơn, nhưng đường xuống cũng mù mịt sương, phải bật hết đèn lên cho dù đường 1 chiều nhưng xe sau họ không thấy phía trước nên khá nguy hiểm, đặc biệt các xe oto chạy 70-80km/h. Phải đi qua 2 đoạn sương dày mới thấy mặt trời lên, tuy nhiên vẫn khá lạnh, đợt này đi mình luôn xếp áo phao để trong túi đeo sau lưng, hầu như giải quyết được việc chạy xe bị lạnh, bình thường áo lót trong và giáp cũng cản gió và lạnh được 60-70% (trong khoản 20-24 độ vẫn chạy ổn định mà thân nhiệt không bị giảm, chỉ khi nào việc tiếp xúc với lạnh ở đoạn đường liên tục thì phải cần thêm 1 lớp áo) sáng nay là tương tự phải chạy vô Thanh Hoá rồi mới cởi được áo phao ra, cỏn lại. 50KM từ Ninh Bình xuống Thanh Hoá sương khá lạnh.

Sáng sau khi ăn sáng xong, xem map để nhìn trước lịch trình nghỉ tửng chặn thì phát hiện gần đó có 1 quán coffee có phong cách khá giống Cộng tuy nhiên coffee phin rất ngon, tranh thủ ngồi ôm sách và cắn hạt hướng dương cho có thêm Fe và Mg, brand local nhưng ăn khá hợp miệng. Nay dự tính ghé Vinh ăn trưa tuy nhiên hôm bữa đã ăn tối ở Vinh rồi cho nên quyết định chạy tiếp xuống Hà Tĩnh cách đó 54KM vì đợt trước không ghé ngang thành phố ,đoạn đi hầu như mình bỏ qua vô trung tâm, đoạn về luôn set điểm dừng là trung tâm thành phố. Thú vị là gặp ngay quán bún riêu Bề Bề ăn khá ngon miệng một phần do nấu ít gia vị, điểu khó tìm nhất chính là chổ rửa xe, vì thường mình sẽ vệ sinh sên để tăng hiệu năng của nhông-sên-dĩa khi chạy đường dài bị đất bám rất nhiều. Chạy mãi từ Kỳ Anh đến Quảng Bình và đi vào Phong Nha Kẻ Bàng cũng chưa tìm thấy, nên quyết định mai lại phủ lớp dưỡng sên tiếp, khi nào vào lại Huế mình sẽ vệ sinh sau.

Điều thú vị trong Phong Nha Kẻ Bàng là rất nhiều khách du lịch Tây trong này, và hàng quán cũng khá nhiều, chỉ thiếu mỗi cây xăng chứ bar pub rooftop là có đủ.

Chuẩn bị cho ngày mai HCM Tây – Ngã 3 khe Sanh.

Ngày 13: Quảng Bình – Sân bay dã chiến Khe Gát – KM0 đường HCM Tây – Bia di tích tượng đài Khe Sanh – Huế

Với mình hai mục tiêu trọng yếu nhất đợt xuyên Việt lần này chính là lịch trình Hà Giang Loop và lịch trình đường HCM Tây. Thay vì chọn đường quốc lộ, mình chọn chạy xuống sân bay dã chiến Khe Gát là 15KM, sau đó đi đường mòn từ KM 0 nhánh tây của đường Hồ Chí Minh và điểm đến là tượng đài Khe Sanh tổng cung là 239KM, sau đó chạy vào Huế thêm 131KM.

Ngoài địa hình dốc và các đoạn vào cua hẹp do đường khá hẹp thì cung HCM Tây khi chạy xe sẽ ảnh hưởng sức bền rõ rệt do thời tiết, có lúc nóng có lúc lạnh, có lúc mưa to, có lúc mưa lâm râm. Cảnh rất đẹp và hùng vĩ và mỗi khi đến sát biên giới thì ngoài mất sóng còn nhận được tin nhắn hoà mạng bên Laos. Việc chạy từ Hà Giang lên TT. Đồng Văn không mệt nhưng chạy trong cung này thì phải dừng lại ăn và uống nước (mình cũng chuẩn bị hai trái chuối và hộp bánh hạt, đúng tiêu chuẩn của Ultra Trail). Đường trong này khá vắng người và không có cây xăng cũng không có đồ ăn do đó trước khi chạy cung này nên chuẩn bị đồ mang theo, ngoài ra bình xăng lớn cũng là lợi điểm cho các xe khi trải nghiệm cung này, toàn bộ đường là dạng betong miếng xếp thành đường do đó có những đoạn cát và đá mi xuất hiện làm ảnh hưởng việc vô cua và dễ bị hố cua. Đi trong cung đường này mới thấy tận mắt cảnh mây vờn sườn núi, nhìn rất đẹp mắt và đặc sắc hơn cả việc săn mây ở 1 số điểm mình đã từng đi.

Có những đoạn trong cung này rất đẹp và hút mắt, ngay cả việc kể lại cũng không thể mô tả hết được, tuy nhiên lại không thể quay và chụp lại do mưa, tuy nhiên đó là trải nghiệm bản thân không bao giờ quên về cung đường này, mặc dù chỉ là cung đường làm theo tên con đường huyêgn thoại nhưng cũng phần nào phản ánh được sự hùng vĩ bám núi, hoang sơ và thời tiết biến đổi liên tục.

Từ Huế về tới SG mình không viết thêm vì cung đường không có sự khác biệt và có nhiều điều cần ghi chú lai. Kết thúc hành trình 15 ngày Xuyên Việt.

Leave a Reply