Chấp nhận nỗi khổ

Chấp nhận nỗi khổ

Cuộc đời này không hề dễ dàng

Đây là một chân lý vĩ đại. Không chỉ là một lời than vãn, mà là một sự thật mang tính giải phóng. Bởi vì, một khi chúng ta thực sự thấu hiểu và đón nhận rằng đời là khó, thì cuộc sống sẽ không còn khó khăn như ta tưởng nữa. Việc chấp nhận chính là hành động chấm dứt vấn đề, là bước đầu tiên để vượt qua nó.

Phần lớn mọi người lại chọn lối sống ngược lại. Thay vì đối diện, họ rên rỉ, kêu ca về những gánh nặng và rắc rối. Nhưng bạn có biết, những gì chúng ta học được, những gì khiến chúng ta khôn ngoan hơn, đều nằm trong quá trình đương đầu và giải quyết vấn đề , một hành trình luôn gắn liền với đau đớn.

Như Benjamin Franklin đã từng nói một cách sâu sắc:

“Những gì gây đau đớn cho ta đều dạy khôn ta.”

Người khôn ngoan không sợ hãi mà học cách đón nhận các vấn đề như những người thầy khắc nghiệt nhất của mình. Nếu đau khổ là người thầy, thì việc trốn tránh nó là hành động từ chối sự trưởng thành.

Carl Jung đã đúc kết điều này một cách cô đọng:

“Để tránh né những đau khổ chính đáng, người ta luôn gặp phải rối loạn tâm thần.”

Đó là một sự thật nghiệt ngã: khi tìm cách né tránh những nỗi khổ cần phải đối diện, ta lại tự tạo ra những rối loạn trong tâm trí, tự mình làm mình ngừng trưởng thành, và bắt đầu “lún lầy” trong sự trì trệ tinh thần.

Và theo quan điểm của Robert Fritz đã ghi rất rõ trong tác phẩm của ông:

“Thời gian là người thầy vĩ đại, nhưng đôi khi lại giết chết chính người học trò của mình”

Đau khổ là cái giá phải trả cho sự trưởng thành. Trốn tránh nó đồng nghĩa với việc từ chối sự khai sáng. Sự khác biệt lớn nhất giữa những người mắc rối loạn là ở thái độ đối diện. Người “đa mang” đày đọa chính mình nhưng lại dễ tìm kiếm sự giúp đỡ vì họ nhận ra mình có vấn đề. Ngược lại, người “tắc trách” thì đày đọa người khác và tin rằng thế giới xung quanh mới là thứ cần thay đổi.

Thông điệp cốt lõi ở đây rất rõ ràng:

Nếu bạn không góp phần giải quyết vấn đề, thì bạn là một phần của vấn đề.

Trách nhiệm và sự trưởng thành luôn bắt đầu từ việc nhận lấy lỗi lầm và vấn đề về phía mình. Hơn cả việc giải quyết vấn đề bên ngoài, hành trình trưởng thành đòi hỏi một cuộc cách mạng nội tâm. Đó là lúc ta học cách vượt qua những cảm nhận trực tiếp, chủ quan, mang dấu ấn cá tính. Nhận thức trưởng thành là quá trình ta tiêu hóa và giải quyết những thiên kiến còn đọng lại từ quá khứ để có thể thực sự nhìn thấy sự thật.

  • Nó đòi hỏi hai động tác mạnh mẽ: trấn áp cái quen thuộctiếp đón cái mới lạ.

Mỗi khi đứng trước một người hay biến cố mới, khuynh hướng tự nhiên của ta là để những nhu cầu hiện tại, kinh nghiệm quá khứ hay kỳ vọng tương lai quy định cái nhìn của mình. Nhưng nếu ta muốn trân trọng tính chất độc đáo của mọi thứ, ta phải ý thức và điều hòa những cảm xúc chủ quan của chính bản thân.

Đây là hành động đòi hỏi lòng chân thật và khả năng tự nhận thức tinh tế. Nếu ta cứ để những định kiến cũ kỹ đó lên tiếng, mọi khoảnh khắc hiện tại sẽ chỉ là sự lặp lại buồn tẻ của quá khứ. Để cái mới mẻ và độc đáo thực sự hiện lộ và bám rễ trong tâm hồn, chúng ta không thể không trải qua một cuộc “nhổ rễ” đối với bản ngã. Hãy can đảm đón nhận nỗi khó khăn và nỗi khổ chính đáng. Hãy xem chúng là ngọn lửa rèn luyện tinh thần. Chỉ khi bạn chọn đối diện, bạn mới có thể thật sự thấy được giá trị của mình, và bước đi trên con đường dẫn đến một nhận thức trưởng thành, khai phóng và bình an sâu sắc.


Cảm hứng nội dung từ sách: The Road Less Traveled (M. Scott Peck)