Nghề Quản Lý

Nghề Quản Lý

Tác phẩm “Managing” của Henry Mintzberg là một lộ trình tái định nghĩa nghề quản lý, đi từ bản chất thực hành đến việc sống chung với các nghịch lý trong một thế giới hỗn loạn.

Lộ trình tư duy qua 6 chương:

  • Chương 1: Quản lý là một môn Thực hành (Practice): Bác bỏ việc coi quản lý là khoa học thuần túy hay nghề nghiệp chuẩn hóa. Quản lý hiệu quả nằm ở trọng tâm tam giác: Nghệ thuật (tầm nhìn), Kỹ xảo (kinh nghiệm) và Khoa học (phân tích). Lãnh đạo chỉ là một phần của quản lý; tách rời chúng là sai lầm.
  • Chương 2: Động lực và Thực tế: Đối diện với nhịp độ dồn dập, các hoạt động ngắn gọn, rời rạc và ưu tiên thông tin truyền miệng. Nhà quản lý không ngồi suy ngẫm biệt lập mà học hỏi ngay trong dòng chảy hành động.
  • Chương 3: Mô hình Quản lý 3 Phương diện: Khung xương vận hành gồm: (1) Thông tin (Giao tiếp & Kiểm soát), (2) Con người (Lãnh đạo & Liên kết), (3) Hành động (Thực hiện & Thỏa thuận). Hiệu quả đến từ việc “tung hứng” linh hoạt các vai trò này.
  • Chương 4: Muôn mặt Quản lý: Khẳng định tính đa dạng của bối cảnh. Không có “công thức tối ưu”, phong cách quản lý phải thích ứng với dạng tổ chức (máy móc, chuyên nghiệp, dự án…) và cấp bậc cụ thể.
  • Chương 5: Những vấn đề hóc búa (Conundrums): Thừa nhận các nghịch lý không thể tránh khỏi như: Hội chứng hời hợt vs. Chất lượng sâu; Mê cung phân tích vs. Tổng hợp thực tế; Kiểm soát vs. Tự do. Quản lý là nghệ thuật sống chung và điều hòa các mâu thuẫn này.
  • Chương 6: Quản lý Hiệu quả & Tự nhiên: Hiệu quả không nằm ở cá nhân siêu nhân mà ở Sự phù hợp (Fit). 5 sợi chỉ năng lực (Suy xét, Phân tích, Từng trải, Hợp tác, Tiên phong) phải được dệt thành một tấm thảm đồng nhất. Cuối cùng, quản lý cần quay về bản chất nhân văn, coi tổ chức là một Cộng đồng (Community) thay vì nấc thang quyền lực.

Kết luận: Quản lý hiệu quả là quá trình tổng hợp liên tục giữa suy xét và hành động, giữa thông tin cứng và trực giác mềm, nhằm tạo ra sự ổn định trong khi vẫn thúc đẩy thay đổi tự nhiên.


  • Khái niệm lãnh đạo vs. quản lý?
  • Đúc kết: Không phân tách rạch ròi. Lãnh đạo là một vai trò trong quản lý. Lãnh đạo mà không quản lý = hời hợt; Quản lý mà không lãnh đạo = khô khan, thiếu hồn.
  • Quan điểm tách bạch?
  • Đúc kết: Là sai lầm và lỗi thời. Việc coi lãnh đạo là “cao quý” còn quản lý là “tầm thường” sẽ hạ thấp giá trị của cả hai hoạt động.
  • Định nghĩa quản lý vĩ mô (Macro-managing)?
  • Đúc kết: Tình trạng nhà quản lý biệt lập trong “tháp ngà”, xa rời thực tế, dẫn đến “tê liệt trí óc” do chỉ tiếp nhận thông tin hời hợt, đã qua xử lý.
  • Quan điểm Matsushita?
  • Đúc kết: “Sự vụ lớn hay nhỏ đều là công việc của tôi”. Nhà quản lý phải bao quát cả chiến lược và bản chất hệ thống; không được ủy thác hoàn toàn việc thực hành.
  • Khái niệm quyền lãnh đạo?
  • Đúc kết: Phải giành lấy thông qua hành động và sự tin tưởng (Earned), không phải thứ được phong tặng (Conferred) qua chức danh hay bằng cấp.
  • Quan điểm về quản lý không phải khoa học?
  • Đúc kết: Quản lý là môn thực hành (practice). Nó ứng dụng khoa học (phép phân tích) nhưng không dựa hoàn toàn vào đó vì phải xử lý “đống lộn xộn” không thể lập trình.
  • Khái niệm tam giác quản lý?
  • Đúc kết: Sự hòa quyện của Nghệ thuật (Trực giác/Tầm nhìn), Kỹ xảo (Kinh nghiệm/Thủ thuật) và Khoa học (Phân tích/Trật tự).
  • Quan điểm quản lý không phải nghề nghiệp?
  • Đúc kết: Gắn chặt với bối cảnh (Context-specific). Không thể đào tạo chính quy rồi áp dụng mọi nơi như y khoa hay kỹ thuật.
  • Quan điểm Frederick Taylor?
  • Đúc kết: Phê phán tư duy “Cách thức tối ưu duy nhất” (One best way). Trong quản lý, giải pháp luôn tùy thuộc vào tình huống cụ thể.
  • Định nghĩa tri thức bí truyền?
  • Đúc kết: Kiến thức khó tiếp cận, chỉ có được thông qua trải nghiệm thực tế, quan sát tiền bối và “nhúng mình” vào bối cảnh tổ chức.
  • Quan điểm Mary Parker Follett?
  • Đúc kết: “Người quản lý giỏi nhất là người ít phải chỉ đạo nhất”. Vai trò là khơi gợi năng lực người khác và tạo ra sức mạnh cộng đồng.
  • Quan điểm về nhà quản lý?
  • Đúc kết: Là người chịu trách nhiệm về toàn bộ đơn vị, hoàn thành công việc thông qua người khác bằng cách điều hòa các xung đột và lợi ích.