Dữ Phượng Hành và chút suy ngẫm

Dữ Phượng Hành và chút suy ngẫm

Bản thân chỉ xem phim bộ Trung Quốc tập trung chủ yếu vào Kim Dung, cũng khá lâu cũng không xem phim bộ lại, và cũng không có hứng thú với những cảnh ngôn tình ở giai đoạn sau này từ bộ cuối cùng xem là Thần Điêu Đại Hiệp - 2014.

Hiện tại, khi xem tới bộ Dữ Phượng Hành - 2024. Bản thân cảm nhận sâu sắc nội hàm của phim truyền tải, trước khi xem bản thân cũng không biết diễn viên nào cả nhưng sau khi tìm hiểu thì điểm quan trọng nhất chắc là Triệu Lệ Dĩnh (tới đoạn này là vẫn chưa biết gì về 2 diễn viên chính ngoài đọc vài tờ báo và search Google). Tuy nhiên, khi xem hết bộ phim xong đọng lại khá nhiều điều trong đầu:

  1. Được sống là 01 điều hạnh phúc, nhưng bất kỳ ai cũng có gánh nặng trên vai (được gọi là vai trò và trách nhiệm) nhưng có những thời điểm bản thân dám dũng cảm chấp nhận buông bỏ mọi thứ vì những mưu cầu của chính bản thân?
  2. Ai cũng có mưu cầu cho xúc cảm - tình cảm, nhưng bản thân có dám hy sinh vì điều đó bao gồm: danh tiếng - địa vị - tình yêu - tình dục - tình bạn (đây chính là điểm thấy phim truyền tải khá hay), không còn đơn thuần cứng nhắc theo văn hoá phương Đông là khi có tình cảm để phát triển tình yêu trọn vẹn thì phải cưới xin thì sau đó mới có tình dục, hoặc đến với nhau thì phải đặt chữ đạo lý “cưới hỏi” lên trên dòng chảy xúc cảm - tình cảm giữa hai người.
  3. Sống đời tự do, bình lặng bồi đắp làm rõ hơn cho chữ “AN”, suy cho cùng ai cũng bước qua nhưng giai đoạn sinh - lão - bệnh - tử và trở về với đúng trạng thái “” của chính mình, vậy hà cớ gì phải tự dày vò chính bản thân - hành hạ tinh thần cho những điều bên ngoài ?
  4. Cảnh ấn tượng nhất khi được nhìn trong phim ở 3 giai đoạn của một đời người (bước vào cuộc sống, có được thứ mình muốn, mất đi những thứ mình đã có) chính là những hình ảnh bản thân luôn muốn hướng tới trong suy nghĩ là: một căn nhà nhỏ, có sông, có núi, có cảnh và người phụ nữ cùng nhau sống cách đời thường với những thói quen đơn giản nhất, đó chính là quay về với chính sự bình lặng giữa hai con người có chung 01 góc nhìn về mọi điều diễn ra chung quanh. Tại đây, không còn quan tâm tính thiệt hơn trong xã hội, không quan tâm phải thoả mãn mọi người theo cách họ kỳ vọng, không còn phải sống vì những mối quan hệ - trách nhiệm với những sợi dây trói chặt suy nghĩ - cảm xúc một cách vô hình từ bên ngoài.:

Cuộc sống luôn có những nút thắt “xung đột” giữa tình cảm - lí trí, nhưng khi cả hai hiểu được 01 giá trị cuối cùng thì đó chính là điểm gắn kết và xây dựng giá trị chung “sự tin tưởng”.

Bản thân không thích đánh giá phim, vì mỗi người có 01 mục đích xem khác nhau vì nhu cầu khác nhau, nhưng ngoại trừ cách tạo hình đẹp, đánh đấm cũng hợp mắt còn lại thì bản thân không quan tâm lắm, chỉ quan tâm cách tác giả đã xây dựng cách hai con người đến với nhau bằng những cách đơn giản nhất, đời thường nhất, xã hội nhất, bằng những xung đột nội tâm của chính họ, và sự chăm sóc lẫn nhau theo đúng chức năng và vai trò của mỗi người trong 01 chữ “mái nhà chung”.

A Ly, Về nhà thôi, ta nấu cơm cho nàng ăn

Đây là câu Hành Chỉ nói với Thẩm Ly khi bản thân chấp nhận từ bỏ mọi thứ để bước đến với chính xúc cảm - tình cảm của bản thân, một câu nói xuất sắc nhất đối với mình khi xem đến cuối không phải là những câu đặc sệt đúc khuôn sến súa - sách vở, chữ “nhà” nó chứa đựng nhiều tầng ý nghĩa có nội hàm sâu sắc hơn bao gồm: cùng nhau làm việc, cùng nhau trải nghiệm, cùng nhau bình yên và cùng nhau tĩnh lặng.