Hành trình Xuyên Việt 2024 – EP3 of 3

Chuẩn bị cho hành trình Trường Sơn Tây Ngày 11: Thái Nguyên - Hà Nội - Hà Nam - Ninh Bình Xuất phát từ sớm 6H để ghé HN chạy vòng Hồ Hoàn Kiếm nhưng lại bị chặn đường, trên đường ghé được quán bánh cuốn chả ngon quá, trước khi tới Ninh Bình đi ngang Hà Nam làm được ly coffee đen không đường mặc dù của Highlands nhưng phần nào đỡ thèm coffee gần 4 ngày liền không cách nào kiếm được coffee vệ sinh, tranh thủ đọc sách cho có thêm chữ trong não, nạp đủ dopamin và endophin lên đường đi xuống Ninh Bình. Theo lịch trình mình sẽ ghé Phố cổ, Di sản Tràng An, Thành cổ Hoa Lư, Hang Múa và chùa Bái Đính. Tuy nhiên chỉ có thể đi vào phố cổ, còn lại chỉ chạy ngang và bỏ qua vì khách du lịch quá đông, bãi xe xa và đông nên việc chen xe với đồ vào thì quá cồng kềnh và không có ai bảo đảm đồ trên xe được, đến Bái Đính cũng tương tự sau khi vào tới hỏi chú bảo vệ mới biết là phải gửi xe cách 100m và có xe trung chuyển chạy lên chùa, các địa điểm khác sau khi hỏi phải bước bậc lên nên với hiện trạng chân đau sẽ không phù hợp cho nên cũng bỏ qua việc tham quan. Đặc biệt hơn là các bạn Tây rất chịu khó cầm xe đạl đầm đạp đươi trời nắng để đi quanh khu Tràng An, rất khâm phục tinh thần và luôn cười khi mình chạy ngang chào họ. Sau một hồi bỏ điểm nên chỉ còn cách trải nghiệm con đường cây bồ đề (nếu đúng vào đợt hè sẽ đẹp hơn), hiện tại Ninh Bình khá nóng, điểm thú vị nhất là quán ăn Ninh Bình họ có nghỉ trưa (13-15,17h) :') Chạy vô chỗ homestay thì được chậu hoa giấy đẹp quá, kiến trúc khu homestay theo kiểu xưa chia theo gian nhà, nếu so mặt bằng chung thì chiếc homestay này ổn nhất trong các homestay đã ghé từ HG đổ xuống. Thú vị hơn là cạnh bên có cặp gia đình người Đức đi du lịch sang VN và đang chịu cái nóng gắt nên họ phải hỏi việc kiếm hồ bơi để tránh nóng, nói chuyện một hồi (thật ra các bạn này nói tiếng anh tốt rất dễ nghe), mình chỉ bạn nên thuê xe máy chạy vô phố đi tham quan sẽ tốt hơn. Còn mình tối đi ăn vài món đặc sản Ninh Bình xong mai tiến gần hơn cho cung đường KM 0 Trường sơn Tây đến ngã ba khe Sanh. Ngày 12: Ninh Bình - Quảng Bình (Phong Nha- Kẻ Bàng) Buổi sáng ở Ninh Bình sương khá nhiều, mình cứ nghĩ chạy xuống tầm 5KM sẽ đỡ hơn, nhưng đường xuống cũng mù mịt sương, phải bật hết đèn lên cho dù đường 1 chiều nhưng xe sau họ không thấy phía trước nên khá nguy hiểm, đặc biệt các xe oto chạy 70-80km/h. Phải đi qua 2 đoạn sương dày mới thấy mặt trời lên, tuy nhiên vẫn khá lạnh, đợt này đi mình luôn xếp áo phao để trong túi đeo sau lưng, hầu như giải quyết được việc chạy xe bị lạnh, bình thường áo lót trong và giáp cũng cản gió và lạnh được 60-70% (trong khoản 20-24 độ vẫn chạy ổn định mà thân nhiệt không bị giảm, chỉ khi nào việc tiếp xúc với lạnh ở đoạn đường liên tục thì phải cần thêm 1 lớp áo) sáng nay là tương tự phải chạy vô Thanh Hoá rồi mới cởi được áo phao ra, cỏn lại. 50KM từ Ninh Bình xuống Thanh Hoá sương khá lạnh. Sáng sau khi ăn sáng xong, xem map để nhìn trước lịch trình nghỉ tửng chặn thì phát hiện gần đó có 1 quán coffee có phong cách khá giống Cộng tuy nhiên coffee phin rất ngon, tranh thủ ngồi ôm sách và cắn hạt hướng dương cho có thêm Fe và Mg, brand local nhưng ăn khá hợp miệng. Nay dự tính ghé Vinh ăn trưa tuy nhiên hôm bữa đã ăn tối ở Vinh rồi cho nên quyết định chạy tiếp xuống Hà Tĩnh cách đó 54KM vì đợt trước không ghé ngang thành phố ,đoạn đi hầu như mình bỏ qua vô trung tâm, đoạn về luôn set điểm dừng là trung tâm thành phố. Thú vị là gặp ngay quán bún riêu Bề Bề ăn khá ngon miệng một phần do nấu ít gia vị, điểu khó tìm nhất chính là chổ rửa xe, vì thường mình sẽ vệ sinh sên để tăng hiệu năng của nhông-sên-dĩa khi chạy đường dài bị đất bám rất nhiều. Chạy mãi từ Kỳ Anh đến Quảng Bình và đi vào Phong Nha Kẻ Bàng cũng chưa tìm thấy, nên quyết định mai lại phủ lớp dưỡng sên tiếp, khi nào vào lại Huế mình sẽ vệ sinh sau. Điều thú vị trong Phong Nha Kẻ Bàng là rất nhiều khách du lịch Tây trong này, và hàng quán cũng khá nhiều, chỉ thiếu mỗi cây xăng chứ bar pub rooftop là có đủ. Chuẩn bị cho ngày mai HCM Tây - Ngã 3 khe Sanh. Ngày 13: Quảng Bình - Sân bay dã chiến Khe Gát - KM0 đường HCM Tây - Bia di tích tượng đài Khe Sanh - Huế Với mình hai mục tiêu trọng yếu nhất đợt xuyên Việt lần này chính là lịch trình Hà Giang Loop và lịch trình đường HCM Tây. Thay vì chọn đường quốc lộ, mình chọn chạy xuống sân bay dã chiến Khe Gát là 15KM, sau đó đi đường mòn từ KM 0 nhánh tây của đường Hồ Chí Minh và điểm đến là tượng đài Khe Sanh tổng cung là 239KM, sau đó chạy vào Huế thêm 131KM. Ngoài địa hình dốc và các đoạn vào cua hẹp do đường khá hẹp thì cung HCM Tây khi chạy xe sẽ ảnh hưởng sức bền rõ rệt do thời tiết, có lúc nóng có lúc lạnh, có lúc mưa to, có lúc mưa lâm râm. Cảnh rất đẹp và hùng vĩ và mỗi khi đến sát biên giới thì ngoài mất sóng còn nhận được tin nhắn hoà mạng bên Laos. Việc chạy từ Hà Giang lên TT. Đồng Văn không mệt nhưng chạy trong cung này thì phải dừng lại ăn và uống nước (mình cũng chuẩn bị hai trái chuối và hộp bánh hạt, đúng tiêu chuẩn của Ultra Trail). Đường trong này khá vắng người và không có cây xăng cũng không có đồ ăn do đó trước khi chạy cung này nên chuẩn bị đồ mang theo, ngoài ra bình xăng lớn cũng là lợi điểm cho các xe khi trải nghiệm cung này, toàn bộ đường là dạng betong miếng xếp thành đường do đó có những đoạn cát và đá mi xuất hiện làm ảnh hưởng việc vô cua và dễ bị hố cua. Đi trong cung đường này mới thấy tận mắt cảnh mây vờn sườn núi, nhìn rất đẹp mắt và đặc sắc hơn cả việc săn mây ở 1 số điểm mình đã từng đi. Có những đoạn trong cung này rất đẹp và hút mắt, ngay cả việc kể lại cũng không thể mô tả hết được, tuy nhiên lại không thể quay và chụp lại do mưa, tuy nhiên đó là trải nghiệm bản thân không bao giờ quên về cung đường này, mặc dù chỉ là cung đường làm theo tên con đường huyêgn thoại nhưng cũng phần nào phản ánh được sự hùng vĩ bám núi, hoang sơ và thời tiết biến đổi liên tục. Từ Huế về tới SG mình không viết thêm vì cung đường không có sự khác biệt và có nhiều điều cần ghi chú lai. Kết thúc hành trình 15 ngày Xuyên Việt.

  • Blog
  • Sharing

Hành trình Xuyên Việt 2024 – EP2 of 3

Day 6: Hà Nội - Tà Xùa Di chuyển ra khỏi HN từ sớm, tuy nhiên vẫn khá đông người, nếu di chuyển trễ hơn sẽ bị tình trạng kẹt xe do đây là thứ 2 đầu tuần. Ghé quán phở trước khi vào Sơn Tây thì sau khi ăn bị tình trạng dị ứng mì chính. Đi lên Tà Xùa thì việc đầu tiên là ghé sóng lưng khủng long, đoạn đường xuống thật sự khá phức tạp vì đường không dễ đi, PKL đi vào đây thì việc nài xe cũng là 1 vấn đề (khi trải nghiệm việc thuê xe chở xuống mới thấy việc tự chạy bằng PKL ở cung này sẽ là điều gì đó rất thách thức. Dùng cơm trưa (cơm rang và canh khoai khá mặn, thì biết được đường chạy sang mỏm cá heo cũng vô tình biết được đường này đi vào Lu Trế. Và có một việc do sơ ý khi không khoá thùng làm thùng bật lên và trong 1 phút sơ ý quay lại thì xe nghiêng và đổ xe (đây là điều nên rút kinh nghiệm vi xe không nhẹ), chân bị tình trạng bong gân nhưng may mắn việc mang giầy cao cổ chính là một trong những sự lựa chọn hợp lý cho việc đi PKL. Việc chạy lên Lu Trế thật sự là cực hình vì đoạn lên dốc khi hoảng lại bóp côn làm trôi xe khi chết máy, mặc dù đã bóp thắng tay nhưng quán tính trôi tại dốc và chân đau đã làm cho trạng thái xử lý không còn thật sự đủ minh mẫn. Sau khi lên tới thì nhận gian phòng nhỏ có 2 giường (đây là 1 dạng phòng ghép gọi là dorm dành cho 2 người, nhưng đang trong đợt vắng khách nên 1 người vẫn ở phòng này, phòng được quay lại phòng rèm chứ cũng không có cửa). Về không khí thì do đã đi Tà Đùng nên việc không khí trên này không có sự ấn tượng cho lắm, đồ ăn 1 khẩu phần cơm - canh - đồ mặn (gà luộc, ba chỉ, đậu hủ, rau luộc) là 150K, khá đắt. Ăn cơm xong tính đi ngủ sớm thì khách bắt đầu về và mở nhạc tới gần 11h đêm, thật sự đây là điều bản thân không cảm thấy thoải mái chút nào, đúng ra từ chiều đã có cảm giác muốn ngủ nhưng để đến sau khi ăn cơm sẽ đi ngủ thì phải chờ cho mọi người hát hò xong mới có thể ngủ được. Day 7: Tà Xùa - Sapa 6H xuất phát khỏi Tà Xùa, vẫn dự tính về lại Thanh Hoá để huỷ cung. Chân đỡ hơn cho nên quyết định lên đường tiếp tục thay vì huỷ cung về lại SG. Rất biết ơn người bạn đồng hành đã làm nhiệm vụ tuyệt vời, ông lái trầm tính cỡ nào thì người bạn lầm lì ở những vòng tua thấp để leo dốc và đổ dốc. Đoạn đường từ Tà Xùa lên Sapa phải đi qua DT112, DT174 - QL32 - QL4D. Dốc 10-14% đoạn DT112 không dành cho bạn nào yếu tim và sợ độ cao, lần đầu trong đời được trải nghiệm đoạn dốc đổ kéo dài liên tục, chưa kể có những đoạn bị sạt lở nặng làm việc di chuyển không thể thuận lợi hơn. Địa hình khu vực đồi núi làm không có sóng 4G, hầu như chạy theo offline map (có những đoạn chạy sai đường), việc ra vào cua liên tục cũng là một trải nghiệm không thể quên ở đợt chạy xe này. Khi vô tới Tú Lệ rất biết ơn cô quán phở đã làm cho mình 1 tô phở sốt vang rất nhiều bánh, từ sáng khi xuất phát hầu như chỉ ăn 1 cái bánh và 2 bịch bánh và hơn 1 chai nước, đây là điều không nên cho việc bỏ bữa sáng. Vô được QL32 thấy đường nhựa lớn cứ nghĩ là việc chạy thoải mái hơn, tuy nhiên vẫn còn đó những đoạn đang sửa đường, xử lý sạt lở và bụi mịt mù không thể thấy đường chạy (các xe ben chạy làm bụi bay dầy đặc). Đổi lại sự bụi bặm và đường khó chạy đó chính là những cảnh đẹp hút mắt mà việc nghe hoặc xem lại từ ai đó không giúp bản thân cảm nhận được, chỉ khi nào chính bản thân đi đến đó và “Aha Moment” xuất hiện, những khoảnh khắc này đôi khi chỉ có trong đời 1 lần tại đúng thời điểm đó. Chạy vòng qua những ngọn núi hùng vĩ mới thấy việc thuận tiện của mở đường nhưng cũng là rủi ro từ thiên nhiên, cái đẹp sơ khai được đánh đổi khá nhiều. Chuẩn bị để đi lên Hà Giang. Ngày 8: Sapa - Hà Giang Đường đi từ Sapa sang Lào Cai đẹp xuất sắc, ngoại trừ một số đoạn bị sạc lở thì con đường rộng thoáng và quá đẹp để trải nghiệm chạy xe, có núi, có rừng hút mắt. Các đoạn tiếp sau tuy đường xấu đi do sạc lở nhưng nhìn chung là có thể chạy và duy trì 60-70km/h, và bản thân có nguyên tắc chạy đường trường thì QL đường đôi có giải phân cách chạy 70 còn vắng xe thì 80-90, vô dân cư tự động 50. Đường lên Hà Giang chạy khá nhàn và nhẹ nhàng hơn các ngày lên Sapa, chụp hình ở cột mốc 0KM xong rồi về homestay, thời tiết cũng dễ chịu hơn vì rất mát mẻ, có thể mặc quần đùi không bị lạnh (khi hỏi chị chủ homestay thì do hôm nay có nắng chứ bình thường là lạnh). Chiếc homestay rất chất, từ chủ đến bạn hỗ trợ, đặc biệt hơn chị chủ có sách khá nhiều và có những chủ đề mình cũng thích đọc. An’s House Hà Giang nằm trong khu yên tĩnh view ruộng, chủ đạo là nhà sàn và thú vị hơn là rất đông các bạn nước ngoài ở tại đây. Rất biết ơn những trải nghiệm và những người bạn gặp trên đường đi: từ cô, chú bán đồ ăn rất tử tế và luôn cho thêm đồ ăn khi thấy mình ghé vào, đến những anh chị gặp dọc đường ngồi nói chuyện về trải nghiệm đang thực hiện, ai cũng hào hứng vì khi nghe mình chia sẻ việc chạy từ SG đi xuyên Việt. Ngày 9: Hà Giang - Lũng Cú - Đồng Văn - Mèo Vạc Rất biết ơn chị chủ và bạn Công, bạn bếp chính khi ở An’s House. Được ăn ngon, sạch sẻ, đi ngủ thì được Chăn-Gối-Nệm rất thoải mái nên bản thân được giấc ngủ sâu 18%, việc ngủ sâu luôn giúp cơ thể phục hồi nhanh sau một ngày dài chạy xe. Năm sau nếu ghé lên HG mình vẫn chọn ở An’s House. Xuất phát từ 7h sau khi ăn sáng xong, đường lên Yên Minh có đoạn cảnh rất đẹp và có đoạn đường cũng rất xấu và hẹp càng đi càng nhiều khúc khuỷ tay, xuất sắc nhất là từ Lủng Cú đi Mèo Vạc (điểm 10 của chất lượng tạo hoá), ngoài cảnh đẹp hùng vĩ, được trải nghiệm thêm cái đẹp của Tam Giác Mạch tuy chưa bung hết nhưng được trồng kín đồi hoặc một khu lại quá đẹp. Bắt đầu đi gần vào Yên Minh là các đoàn khách Tây đi Hà Giang Loop khá nhiều và cũng chạy khá ẩu, mình nhìn đồng hồ xe mình toàn 50-65 mà vẫn ở phía sau đoàn. Đi qua nhiều điểm checkin coi như toàn người với người ;p , cứ ngỡ người Việt nhưng thật ra toàn đoàn mấy bạn Tây. Thời tiết cũng thay đổi lúc lạnh , lúc nóng nhưng không đến nổi quá nóng (vẫn mặc giáp và áo trong chạy được), đây cũng được xem là đợt may mắn của bản thân về mặt thời tiết ( vì khi ở homestay được chia sẻ là sắp tới đợt rét đậm rét hại ), nhưng đoạn lên Lủng Cú thì nóng và nắng khá to, may mắn và biết ơn bạn dẫn tour chụp cho mấy tấm ảnh dưới cờ bay quá chất lượng (các vị trí khác thì mọi người tranh nhau chụp mà quên mất sự văn mình công cộng). Có một điều bản thân cảm nhận rõ nhất là người dân ở HG dễ thương hơn ở Đồng Văn (mặc dù cách nói chuyện rất dễ chịu tuy nhiên việc vui vẻ với khách lại không có), Đi qua Mã Pí Lèng thì chỉ muốn dừng lại đi bộ, thật sự rất đẹp và hùng vĩ, Cao nguyên đá Đồng Văn đã đẹp thì nguyên đoạn chạy trên Mã Pí Lèng để vào Mèo Vạc là siêu phẩm về trải nghiệm lẫn cảm xúc, có điều việc chạy xe cần tập trung và hầu như phải kẹp bình xăng liên tục để nghiêng xe tạo trọng tâm đối xứng. Đã đặt chân được 3/4 điểm ( cực Bắc Cột cờ Lủng Cú, cực Đông Mũi Điện, cực Nam mũi Cà Mau) Ngày 10: Mèo Vạc - Cao Bằng - Bắc Kạn - Thái Nguyên Tại Mèo Vạc mình đã chọn “DNF - Dừng chủ động” việc di chuyển xuống bến thuyền sông Nho Quế vì đường đang được mở rộng, mặt được có nhiều rãnh rất nguy hiểm trượt bánh, kèm thêm bụi mịn dầy đặc do xe ben và xe con đi vào. Cứ nghĩ đường đi CB/BK sẽ ổn hơn, tuy nhiên khi đi hết QL4C thì đụng ba đoạn sương mù dầy đặc không thấy đường phía trước, cộng thêm đường đất đỏ nên từ nón đến người và xe là màu đỏ lè, đi một đoạn phải lấy khăn ra lau bớt. Đường đi lên Cao Bằng - Bắc Kạn từ QL4C đến QL43 /DT279, QL3/DT256 phù hợp cho mấy chiếc Rally hơn, người và xe được trải nghiệm từ ổ gà ẩn thân, đá mi đoạn cua, đá bự, bụi, đất đỏ. Điều thú vị là hướng Cao Bằng - Bắc Kạn cũng có nhiều cảnh núi khá đẹp nhưng không hút mắt do địa hình không phức tạp như HG và quá nhiều dây điện căng ngang, cũng thấy nhiều ruộng bậc thang nhưng đã bị thu hoạch nên cũng không có ảnh đẹp, Chạy ngang Nguyên Bình ghé chợ Phja Đén được thưởng thức món phở heo quay ( vị lạ nhưng ngon ), rất biết ơn anh chủ quán đã hỏi mình còn đói không để lấy thêm bánh, anh chủ quán cũng ngồi nói chuyện về cuộc sống và người anh đang sống trong SG (Q12). Cũng may mắn khi gặp 1 xe oto gồm các cô chú thấy mình ngồi ăn nên hỏi chuyện rất cởi mở, cô chú hỏi chạy từ đâu mà thấy nguyên đoạn dài cứ chạy suốt tới khi dừng lại ăn, các cô chú rất cởi mở việc mình đang làm và cũng là điều các chú muốn làm nhưng bị vấn đề tuổi tác nên không thể thực hiện và cũng chia sẻ nhiều điều tích cực đồng thời cũng động viên và chúc mình hoàn thành chuyến xuyên Việt lần này với nhiều trải nghiệm cảnh đẹp sắp tới. Ăn uống xong, chào các cô chú và tiếp tục hành trình người và xe hơn 250KM đường đèo thì vào cao tốc Thái Nguyên - Chợ mới chạy rất đã vì thông thoáng và thẳng tắp (làm nhớ đoạn mở đường mới trên Măng Đen về Pleiku), đoạn cao tốc này có 5 cây cầu cạn thiết kế rất hay về nhịp ghép.

  • Blog
  • Sharing

Hành trình Xuyên Việt 2024 - EP1 of 3

Day 1: Sài Gòn - Nha Trang Dự tính xuất phát sớm 5H, thế là loay hoay mãi gần 7H mới có thể khởi hành đi. Thời tiết khá thuận lợi cho đến khi đến Biển Cà Ná là những cơn mưa kéo dài đến tận Nha Trang, lâu rồi cũng không chạy dài liên tục, và cũng học được thêm về việc tốc độ cho phép ở một số tuyến đường, do đó ngày đầu vẫn giữ tâm trạng chạy 60-64KM/H phần nào ảnh hưởng đến tổng thể thời gian. Việc trời mưa làm ảnh hưởng đến việc nhìn cảnh biển và cảnh chung quanh vì hầu như chỉ còn tập trung chạy xe, khi vào tới thành phố Nha Trang thì lại phải tránh né các đoạn ngập nặng (đây là điều mới thấy lần đầu), tuy nhiên cảm ơn cuộc đời vì gặp được chỗ bán cơm gà quá ngon. Kết thúc hành trình đến Nha Trang là gần 20H và đi ngủ sớm để sáng sớm có thể chạy 1 vòng 5K quanh Nha Trang.5K quanh Nha Trang. Day 2: Nha Trang - Quảng Ngãi. Tiếp tục là những cơn mưa, hầu như hành trình chạy tới Quảng Ngãi không thể dừng chân để chụp hoặc quay video, chỉ có thể chụp được 1 tấm hình tại hầm Cổ Mã. Đây là đoạn đường mình chạy xe và trời tối khá nhanh, có những đoạn hầu như không có đèn và đèn xe tải chạy cũng không đủ sáng cho cả con đường. Thế là bật đèn trợ sáng lên và chạy, may mắn là đèn trợ sáng làm việc khá tốt và bản thân cũng an tâm hơn ở những đoạn tối, đèo dốc. Ngoài ra, cũng học được thêm việc không nên ăn cơm dọc ngoài tuyến quốc lộ (vì đắt và dở). Điều thú vị nhất có lẽ là vị trí khách sạn rất yên tĩnh và phù hợp cho việc sáng sớm chạy 5K và đọc sách / coffee. Day 3: Quảng Ngãi - Đà Nẵng- Huế. Sáng sớm tại Quảng Ngãi mình chạy được 5K vì đường khá thẳng và phù hợp, sau khi về vệ sinh xong thì xuống gần khách sạn có chỗ bán coffee có khoản sân khá thích, rất phù hợp cho việc đọc sách. Sau khi chuẩn bị xong đồ và lên đường đến gần trưa là ghé tại Đà Nẵng để ăn trưa, may mắn được cô bạn chỉ cho chỗ ăn bò ngon quá. Dự tính làm thêm ly coffee nhưng mà do thời gian cũng sát vì chạy đèo trời tối nhanh cho nên quyết định đi qua đèo Hải Vân, đường đèo Hải Vân không đến nổi phức tạp tuy nhiên lại bị việc lên giữa đèo bị mắc mưa, phải chạy gần xuống chân đèo mới hết mưa và nắng nóng. Cảm nhận được cái lạnh khi gần tới Huế, hầu như những trận mưa bất chợt làm cho găng tay của mình bị ướt và tay lạnh khi chạy xe ở tốc độ 70-74km/h (đây là tốc độ cho phép tại đường trên 2 làn cơ giới và có giải phân cách cứng). Vào Huế sớm để xử lý hai việc quan trọng, vệ sinh sên và vệ sinh xe sau 2 ngày liên tục dầm mưa và xe cũng làm hết sức vai trò chạy đường xa với cường độ cao (rất cám ơn người bạn đã luôn ổn định), cứ nghỉ chiều - tối Huế sẽ lạnh, tuy nhiên nhiệt độ chỉ giảm về khuya. Chạy vòng Huế để đi ăn Nem Nướng Hạnh, ăn chè, sáng sớm cũng đã có thể chạy được 5K quanh Huế và ăn bún bò sau đó xuất phát đi Vinh. Day 4: Huế - Vinh Không có nhiều ấn tượng về tuyến đường tới Vinh, nhưng việc có trải nghiệm không tốt ở nơi nghỉ lại chính là vấn đề. Đây là điều mình đã đọc được khi xem đánh giá nhưng vẫn cho rằng đó chỉ là chủ quan, do đó sẽ rút kinh nghiệm thêm cho các lần sau và so sánh trên nhiều nền tảng hơn để có thêm lựa chọn và quyết định. Day 5: Vinh - Hà Nội Dậy thật sớm từ 5H và chuẩn bị đóng đồ đi, hôm nay mình không có tâm trạng để chạy bộ vì không thể ngủ đủ sâu tại địa điểm này, ngoài ra vị trí cũng không phù hợp cho việc chạy bộ (nhỏ, sương dày). Đường tới Hà Nội khó khăn nhất không phải là AH1 mà chính là khi chuẩn bị vào Hà Nội, mình không thể tưởng tượng được là chủ nhật mà người chạy xe ngoài được lúc 13H rất đông, khó khăn hơn là việc đi tìm Hãng HonDa Doanh Thu cũng thở hết cả ra do map chỉ không biết là mặt trước hay mặt sau, tuy nhiên việc thay dầu cũng hoàn thành và chuẩn bị cho người bạn để lên Tây Bắc ngày 6. Khách sạn khi đặt lại là loại phòng dành cho ngắn giờ (chỉ 2H) do đó bị dội thêm chi phí cho việc ở lại, tuy nhiên cũng đi dạo và ăn được 1 bát bún chả khá no. Giờ thì chuẩn bị đồ lạnh và ngày mai lại xuất phát lên Tà Xùa Lutre. Tối nay cũng đã book xong các chỗ nghỉ tại Sapa và Hà Giang (cần tính toán thêm lịch trình ở hẻm Tu Sản)

  • Blog
  • Sharing
  • Xuyenviet

Healthspan - Thời gian của tuổi già mà vẫn có một sức khoẻ tốt

Tựa sách "The 100-Year Life: Living and Working in an Age of Longevity" của tác giả Lynda Gretton đã tập trung vào việc khám phá những thay đổi lớn trong cuộc sống hiện đại do con người ngày càng sống lâu hơn và ảnh hưởng của điều này đến cách chúng ta làm việc và sống của một cuộc sống khoẻ mạnh khi con người tiến về tuổi 100, Trong bài phát biểu của bác sĩ Kazuhiro Akiyama đã nêu rõ: "Với sự phát triển của y học, tuổi thọ trung bình của con người đã được kéo dài đáng kể, do đó tuổi thọ trung bình của nam và nữ đã kéo dài thêm 30 năm" Có một sự thật rằng, càng sống lâu thì thời gian mà con người không tự sinh hoạt lại tăng lên cao hơn. Ví dụ: Khi sức khoẻ suy giảm, con người có nguy cơ nằm trên giường bệnh trong một thời gian dài. Trong năm 2000 nhiều nhà nghiên cứu y tế đã sử dụng từ khoá "Healthspan" và sau đó tổ chức Y tế Thế giới (WHO) và các viện nghiên cứu lớn như Viện Quốc gia về Lão hóa (National Institute on Aging - NIA) tại Hoa Kỳ đã sử dụng và thảo luận khái niệm này trong các nghiên cứu của họ về lão hóa. Khái niệm Healthspan hiểu đơn giản là "Thời gian của tuổi già mà vẫn có một sức khoẻ tốt trong những năm cuối đời". Một khái niệm về tuổi thọ mới được tính bằng cách lấy tuổi thọ trung bình trừ đi thời gian không thể tự sinh hoạt tự chủ. Ví dụ: Theo số liệu 2020 người Việt có tuổi thọ trung bình là 75.3 năm, và thời gian tự sinh hoạt là 67.4 năm, khoảng trống 7-8 năm cho việc chiến đấu với các vấn đề sức khoẻ và không thể tự sinh hoạt tự chủ (đây là lúc cần những sự hỗ trợ chăm sóc đặc biệt về y tế lẫn dinh dưỡng). Theo kết quả của một nghiên cứu thì khoảng thời gian 7-8 năm cuối đời để vui tươi và khoẻ mạnh chỉ chiếm khoảng 10%, số trường hợp dần lão hoá chiếm 70% và có 20% những người rơi vào tình trạng nằm trên giường bệnh kéo dài. Xuất hiện rõ rệt của những sự chuyển biến dần sang tình trạng không thể tự sinh hoạt một cách tự chủ như trước: trước tiên là không thể đi lại, tiếp đến là không thể ăn uống do hội chứng khó nhai nuốt, sau cùng là mất nhận thức. Hơn nữa, chi phí chăm sóc y tế cho người cao tuổi thường cao hơn 7-8 lần so với người trẻ tuổi, đặt ra thách thức lớn cho hệ thống y tế và an sinh xã hội tại Việt Nam, khi dân số già hóa tiếp tục gia tăng. Biện pháp cải thiện giúp giảm thiểu hiện tượng lão hoá trên là : "Không để cơ thể mất khối lượng cơ". Hiện tượng sút giảm cơ do lão hoá và dẫn đến bệnh tật là "Sarcopenia - thiếu cơ (Sarco: cơ; Penia: Mất). Nếu lượng cơ không sút giảm nhanh thì thời gian có thể đi lại một cách khoẻ mạnh sẽ lâu hơn và chức năng nhai nuốt cũng sẽ tiếp nhận tích cực từ nhóm cơ từ hàm và lưỡi, từ đó cải thiện chất lượng cuộc sống trong những năm cuối đời. Khi con người mắc bệnh truyền nghiễm hay chấn thương, cơ thể sẽ đốt cháy cơ bắp để chiến đấu chứ không phải sử dụng năng lượng từ ngoài được truyền dẫn vào cơ thể. Ngay cả việc phẩu thuật cũng là 1 dạng chấn thương bên ngoài, cơ nên khi lượng cơ quá ít thì dù cho phẫu thuật có thành công đi chăng nữa, cơ thể cũng rơi vào trạng thái mất sức và làm tăng cao các rủi ro phía sau (đó là lý do trong y học có giai đoạn chẩn đoán tiền phẩu thuật). Phương phát chung áp dụng cho nhiều đối tượng: IWT (Interval Walk Training)

  • Others

Nghệ thuật của sự tập trung: Luyện tập sự chú ý có ý thức

Trong thế giới hối hả hiện nay, những thứ gây xao lãng tràn ngập và cuốn chúng ta vào nhiều hướng khác nhau và làm cho việc duy trì sự tập trung trở nên khó khăn. Góc nhìn bản thân về việc khám phá tầm quan trọng của sự tập trung và đưa ra các phương pháp thực tiễn để rèn luyện sự chú ý có ý thức trong các tương tác hàng ngày. Bằng cách rèn luyện khả năng tập trung, chúng ta có thể cải thiện mối quan hệ và sức khỏe tinh thần của chính mình.

  • Others

Ba thành phần của tâm trí theo lý thuyết Sigmund Freud

Tóm tắt các nội dung về việc khám phá ba thành phần chính của tâm trí con người theo lý thuyết của Sigmund Freud: Id, Ego và Super Ego. Mỗi thành phần đóng một vai trò quan trọng trong việc hình thành hành vi và tâm lý của cá nhân. Id đại diện cho những nhu cầu và mong muốn cơ bản, Ego là cầu nối giữa thực tế và những mong muốn của Id, trong khi Super Ego thể hiện lý tưởng đạo đức và giá trị xã hội. Sự tương tác và xung đột giữa ba thành phần này tạo ra những xung đột nội tâm, ảnh hưởng đến hành vi và tâm lý của con người.

  • Blog
  • Book
  • Sharing

Sự trì hoãn cho sức khoẻ

Vấn đề mà tất cả chúng ta đều gặp phải khi rất ngại phải làm những việc trước mắt cho dù về lâu dài sẽ có lợi cho chúng ta. Cho dù hoàn toàn hiểu được vấn đề, chứng ta vẫn thấy rất khó khăn để làm những việc chẳng mấy thích thú như tập thể dục. Bạn có chấp nhận trải nghiệm điều mà các nhà tâm lý gọi là "những bất lợi trước mắt" vì mục đích của "những lợi ích lâu dài". Ý NGHĨA của chuyện này là gì? Tất cả chúng ta đều có những nhiệm vụ quan trọng mà chúng ta muốn lảng tránh, nhất là khi mọi thứ xung quanh đang rất cám dỗ. Ai cũng ghét phải vật lộn với SUY NGHĨ không thích vận động thể chất hay phải ăn kiêng giảm lượng tinh bột, từ bỏ tổ hợp gia vị ưu thích, chán ngán việc tăng cường chất xơ. Tất nhiên, trong một thế giới hoàn toàn lý trí, sự do dự sẽ không phải là vấn đề. Chúng ta chỉ cần đơn giản là ngồi tính toán, so sánh giữa những sự vui thú trước mắt, hiểu rằng sẽ có lợi về lâu dài khi phải ta gắng chấp nhận một chút khó chịu trong hiện tại. Nếu làm được điều đó, chúng ta sẽ tập trung cao độ vào những vấn đề thực sự quan trọng với chúng ta. Chúng ta sẽ thực thi các nhiệm vụ của mình. với suy nghĩ trong đầu về sự mãn nguyện thế nào khi hoàn thành nhiệm vụ. Chúng ta có thể kéo dây thắt lưng vào thêm một nấc nữa và thích thú với SỨC KHOẺ được cải thiện. ĐÁNG BUỒN là phần lớn chúng ta lại ưu tiên những trải nghiệm trước mắt thay vì những mục tiêu lâu dài. Chúng ta thường xuyên cư xử như thể chúng ta tin rằng lúc nào đó trong tương lai, chúng ta sẽ có nhiều thời gian, sức khỏe và tiền bạc hơn, ít mệt mỏi và căng thẳng hơn. "Sau này" có vẻ như là thời điểm lý tưởng để làm tất cả những gì chúng ta không thích lắm trong cuộc đời, thậm chí ngay cả khi việc trì hoãn có thể khiến chúng ta phải đối mặt với một sân nhà um tùm cỏ rác, hay việc chữa bệnh không có kết quả. Để rồi cuối cùng, không cần phải nhìn xa quá cái mũi mình, chúng ta cũng hiểu rằng ta thường không hy sinh nổi những niềm vui ngắn ngủi cho những lợi ích lâu dài của bản thân. Nếu ta có bệnh và có một cách điều trị triển vọng, ta sẽ tuân thủ hoàn toàn các chỉ định của bác sĩ. Nếu ta thừa cân, ta sẽ thắt lưng buộc bụng, đi bộ nhiều dặm mỗi ngày, chỉ ăn cá nướng, rau và uống nước. Nếu ta hút thuốc, ta sẽ bỏ thuốc - không có "nếu", "và" hay "nhưng" gì cả. Không phải bàn cãi gì là nếu chúng ta lý trí hơn và hình dung rõ ràng về những gì "nên làm". Thật không may là chúng ta lại không như vậy. Bạn giải thích ra sao về việc hàng triệu thẻ câu lạc bộ thể dục bị bỏ phí hay vì sao rất nhiều người mạo hiểm cuộc sống của mình và những người khác chỉ để nhắn tin khi đang lái xe, vì sao ... ??

  • Blog
  • Sharing

Góc nhìn và thái độ về sự căng thẳng

Năm 1959 nhà nghiên cứu Henry Murray (vốn là bác sĩ y khoa và chuyên gia hoá sinh), sau khi trở thành nhà tâm lý học xuất sắc ông đã có nghiên cứu “có hệ thống về cách con người phản ứng với căng thẳng” từ sinh viên năm hai của đại học Harvard. Đối tượng nghiên cứu: \- Sự căng thẳng của con người khi bị công kích. Phương pháp nghiên cứu: \- Các sinh viên viết ra triết lý sống bao gồm giá trị cốt lõi và nguyên tắc cá nhân trong vòng 1 tháng. \- Các sinh viên được bắt cặp để chia sẻ và đọc các triết lý của nhau, cùng nhau tranh luận. \- Toàn bộ quá trình tương tác & phản ứng được quay phim. \- Buổi tranh luận: đối tượng tranh luận là sinh viên khác ngành (sinh viên luật) và nhiệm vụ trong 8 phút phải công kích thế giới quan của đối phương một cách quyết liệt, không khoan nhượng và gây tổn thương cao độ. Kết quả: \- Sinh viên được xem lại phản ứng của bản thân và thảo luận về những hành vi đó. \- Sau 3 tháng sinh viên cần mô tả lại cảm nhận của bản thân (cảm giác, cảm xúc, suy nghĩ): có những sinh viên cảm nhận sự đau đớn, hoang mang, tức giận, tủi nhục — Tuy nhiên, một số sinh viên khác lại phấn khích về trải nghiệm đó khi triết lý bản thân được đúc kết bị chất vấn thô bạo, và trải nghiệm đó không hề ám ảnh họ mà lại đem lại sự dễ chịu và sự thú vị từ phản ứng tích cực. Chủ điểm suy ngẫm: \- Hãy là người chấp nhận dễ dàng việc bản thân có thể sai và có thái độ đón nhận việc đó. Luôn giữ được sự nhã nhặn và tâm thế điềm tĩnh đón nhận những giây phút vỡ lẽ rằng điều bản thân tin có thể sai (khi không có tư duy chất vấn độ tin cậy của thông tin). \- Việc bản thân sai không phải lúc nào cũng là điều tồi tệ. Đó có thể là dấu hiệu cho thấy bản thân vừa hiểu biết thêm điểu gì đó và phát hiện này tạo nên niềm vui từ bên trong. \- Mục đích ở nhận thức trên không phải để bản thân sai sót nhiều hơn, điều bản thân hướng đến là nhận ra việc con người thường sai lầm nhiều hơn cách chúng ta thừa nhận sai lầm, và càng phủ định chúng ta lại tiến gần đến việc đào hố chôn bản thân sâu hơn.

  • Blog
  • Book
  • Sharing

i'm BÌNH ĐINH

Welcome to my cozy internet corner, where I'm dedicated to sharing random thoughts and delightful creations. Here, I invite you to embark on a journey of creativity, simplicity, and positivity. Join me as we explore and share with enthusiasm.

Let's dive in!